Văn bản tài liệu

 

------------------------------------------------------

Mười lăm năm đã trôi qua, mười lăm năm tôi gắn bó với mái  trường thân yêu mang tên người nữ liệt sỹ anh hùng Nguyễn Thị Minh Khai. Mỗi khi trời se se lạnh, tôi lại cảm nhận không khí ngày Nhà giáo Việt Nam  đang đến gần. Mười lăm năm làm nghề giáo, mười lăm lần đón ngày kỉ niệm về, nhưng có lẽ chẳng có năm nào giống năm nào. Cứ mỗi năm đi qua tôi lại cảm nhận về nghề dạy học của mình một cách rõ ràng hơn. Và cũng vì vậy mà trong lòng lại dậy lên đôi điều trăn trở về nghề, về hai chữ “Tri ân”.

Có ai không làm trò mà trở thành thầy được chứ. Tôi cũng vậy, tôi cũng có những năm tháng trên ghế nhà trường, cũng có mơ ước như các học trò của tôi bây giờ. Tôi bước vào nghề giáo như một sự tình cờ, nhưng tôi lại gắn bó máu thịt với nghề, tôi lại yêu đến tha thiết cái nghề này. Tôi sinh ra vốn không phải đã có sẵn năng khiếu bẩm sinh của một nhà giáo và cũng không đắn đo xem làm nhà giáo sẽ được gì, mất gì. Lại càng không phải là người tài giỏi xuất chúng so với các đồng nghiệp khác. Nhưng tôi có nhiều đồng nghiệp tốt luôn sẵn sàng chia sẻ, động viên nhau để hoàn thành nhiệm vụ.

Bên cạnh tôi có nhiều học trò với niềm khát khao học tập, có một gia đình hạnh phúc, có bạn bè kính trọng, thương yêu… Tất cả đã tạo nên động lực to lớn giúp tôi nỗ lực phấn đấu để làm việc thật tốt, xứng đáng với những gì mình đã có. Mỗi khi nghe tin học trò báo tin: Cô ơi hôm nay em được điểm tốt, cô ơi lớp chúng ta tuần này xếp vị trí thi đua là số 1, cô ơi lớp chúng ta kể chuyện quá hay,… thì bao nhiêu khó khăn vất vả trong tôi vụt tan biến. Tôi vui với niềm vui của học trò, thấy như mình đã nhận được những phần thưởng cao quý của nhà giáo và lại tự nhủ với lòng mình hãy cố gắng hơn nữa.

Quả thật từ khi bước chân vào nghề dạy học, tôi chưa bao giờ nghĩ rằng đi dạy là để nhận được danh hiệu này hay chức vụ kia, mà trước hết là cố gắng để làm tròn bổn phận của mình đối với sự phân công của xã hội. Vì thế trong mọi nhiệm vụ, tôi đều cố gắng hoàn thành không chỉ bằng tâm huyết nghề nghiệp, mà còn với lòng tự trọng cao nhất. Mỗi bài giảng không chỉ được chuẩn bị bằng kiến thức, kĩ năng chuyên môn, mà trong đó còn nung nấu, ấp ủ bằng tình cảm, trách nhiệm và lòng tự trọng của một nhà giáo. Đó là phương châm nghề nghiệp và cũng là động lực để bản thân tôi không ngừng học tập, phấn đấu, để mình không phải cảm thấy xấu hổ khi đứng trên bục giảng trước học trò.

Với tôi hạnh phúc chính là sự thành công của các thế hệ học trò, sự kính trọng của những người sống quanh tôi, sự ngoan ngoãn của đứa con duy nhất, sự bình yên ấm áp của gia đình. Dẫu hạnh phúc đơn sơ, giản dị là vậy, nhưng không phải ai cũng có được, không phải ai cũng giữ được. Hãy trân trọng những gì mình đang có, hãy nâng niu giữ gìn nó.

Tôi không có nhiều điều kiện thuận lợi để dồn hết tâm sức cho sự nghiệp trồng người, cũng không vĩ đại đến mức để hi sinh hết quyền lợi cá nhân cho cộng đồng xã hội. Mười lăm năm đi dạy phải vượt qua muôn vàn trở ngại, đôi khi “bệnh thành tích” trong ngành giáo dục là áp lực khiến lương tâm không phải lúc nào cũng thanh thản. Cũng phải lo gánh nặng cơm áo cho  gia đình trong thời buổi giá cả leo thang. Nhưng rồi thầm so sánh với thế hệ nhà giáo của những thập niên 80 -90 trở về trước, trong đó có thầy cô ngày xưa của tôi, có những thầy cô mà tôi rất mực kính trọng trong suốt thời đi học, thì mới thấy khó khăn của mình chưa thấm vào đâu. Thế hệ nhà giáo trước đó phải xứng đáng là những anh hùng.

Tấm gương của những người đi trước, của thầy cô giáo tôi là nguồn động lực để tôi vươn lên hoàn thành tốt nhiệm vụ của giáo viên. Vì thế mà hành trang đến trường của tôi giờ đây không chỉ có giáo án chuyên môn, mà luôn có nụ cười khích lệ các em học tập, vừa dạy, vừa dỗ, vừa nghiêm khắc vừa tràn đầy trách nhiệm và lòng yêu thương. Mọi ưu phiền, buồn bực của cuộc sống đời thường đều được để lại ngoài cửa lớp.

Vẫn biết nhà giáo vẫn còn nhiều người quá khó khăn vì đồng lương eo hẹp; có những giáo viên dạy hợp đồng trong thời gian dài phải chịu nhiều thiệt thòi về chế độ và luôn trong tâm trạng lo lắng bất an cho tương lai; môi trường học đường đang bị vẩn đục vì những thói hư tật xấu ngoài xã hội xâm nhập vào; áp lực thành tích trong giáo dục vẫn còn nặng nề khiến cho áp lực công việc của nhà giáo thêm phần căng thẳng. Rồi đôi lúc giật mình so sánh với những công chức ở các ngành khác mà không khỏi ngậm ngùi. Nhưng đã đứng trên bục giảng thì hãy trân trọng công việc của mình, trân trọng sự nghiệp trồng người mà tôi và các đồng nghiệp trong vai trò là người lái đò đưa biết bao thế hệ học trò qua sông …

Những suy tư, trăn trở, những chiêm nghiệm qua mười lăm năm đi dạy, tôi  xin trải nỗi lòng của mình và xin được trần tình thay cho những thầy cô, đồng nghiệp vô cùng đáng kính trọng của tôi về nghề dạy học. Nhân ngày NHÀ GIÁO VIỆT NAM 20/11/2012, xin gửi tới thầy cô giáo cũ, những người làm thầy trước tôi, các đồng nghiệp của tôi lời tri ân sâu sắc.

Còn các học trò thân yêu của cô, các em hãy cứ sống vô tư, hồn nhiên, ngoan ngoãn, hãy học hành chăm chỉ, thành công của các em chĩnh là phần thưởng quý giá nhất mà những người làm thầy, làm cô như cô hằng mong đợi.

Cô giáo Nguyễn Thị Thanh Ngân,- Tổ Bộ môn Hóa - Sinh, trường THCS Nguyễn Thị Minh Khai, quận Thanh Khê, TP.Đà Nẳng.